5
257

Hành trình 2020 của Linh Bùi

Trả lời phỏng vấn chương trình Dấu ấn 2020 trên VTV1, giọng một người đàn ông ở Quảng Nam có cha mất vì mắc Covid-19 nghẹn ngào, đứt quãng: “Tôi muốn quên đi năm 2020 này… nó mang lại cho tôi và gia đình rất nhiều nỗi buồn”. Còn mẹ anh rơm rớm nước mắt, ngập ngừng: “Năm 2020…nói quên cũng không quên được. Còn nhớ mãi… miết thôi”.

Tôi sựng người lại và tự hỏi “Nếu được lựa chọn, mình có “đi lại” năm 2020 hay không? Liệu mình có thể quên năm 2020 được không?”. Phần yếu đuối trong tôi trả lời ngay tức khắc “Không, mình không muốn “đi lại” một năm 2020 nào nữa. Mình muốn quên đi những gian nan trong năm 2020”. Thế nhưng, phần mạnh mẽ trong tôi lên tiếng “Nhìn lại thì…dẫu gian nan nhưng mình còn may mắn hơn rất nhiều người khác. Mình cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều trong năm 2020. Sẽ không bao giờ quên được!”.

Tôi mở album ảnh và nhìn lại năm 2020 đầy biến cố…

  1. Tháng 1/2020 – Tình đồng nghiệp

Tôi tận hưởng những ngày cuối cùng bên đồng nghiệp tại Sở Nội vụ thành phố Đà Nẵng. Càng lùi xa để nhìn lại, tôi càng quý trọng và biết ơn tình đồng nghiệp, tình chị em, tình người ở Sở Nội vụ. Tôi tự thấy mình may mắn khi ra đi nhưng lòng vẫn ấm nồng và gắn bó với cơ quan cũ. Trong ảnh, tôi đang xử lý hồ sơ cuối cùng tại Sở. Hai bức hình còn lại là tôi cùng đồng nghiệp trong ngày đầu năm Canh Tý.

phong_TCBC

  1. Tháng 2/2020 – Bản lề

Tôi thôi việc, ăn tết bên gia đình và lên đường sang Úc học Tiến sĩ tại Australian National Univeristy. Đây có lẽ là tháng hạnh phúc nhất năm 2020 khi lúc nào tôi cũng phơi phới, trào dâng tự tin và háo hức với những điều mới mẻ phía trước. Tôi đâu biết rằng, đây chính là bản lề mở ra khoảng thời gian nhiều áp lực và gian nan trong những tháng về sau của năm 2020.

don_tet

Đón Tết cùng gia đình

nhap_hoc

Nhập học Chương trình Tiến sĩ tại ANU

Hằng đã giúp tôi rất nhiều trong quá trình hoà nhập với môi trường mới

Gia đình mới trong nhà trọ ở Canberra

  1. Tháng 3/2020 – Sức khoẻ

Tôi bắt đầu làm quen với môi trường sống và học tập ở Canberra. Chuyển từ một cuộc sống bình yên, ổn định để bắt đầu lại nơi xứ người từ con số 0 chưa bao giờ là điều dễ dàng. Đầu tháng 3/2020, khi phát hiện mình có một khối u ở ngực, tôi hoang mang tột độ, có lúc nghĩ mình sẽ bỏ hết tất cả để trở về Việt Nam nếu khối u là ác tính. Sau nhiều lần kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán tôi bị u xơ tuyến vú, một hiện tượng bình thường ở phụ nữ lứa tuổi 20-50. Tôi thở phào nhẹ nhõm cho bản thân nhưng ngay sau đó nhận được tin ba bị ung thư thực quản và chuẩn bị bắt đầu quá trình điều trị. Tôi bị sốc! Có những thời điểm tinh thần suy sụp xuống đáy, tôi đã thoáng thấy hối hận vì sự ra đi của mình. Mùa đông đến, một vài cơn ốm vặt do thời tiết làm tôi kiệt sức. Giấc ngủ đến thật khó khăn vì đêm nào gối cũng đẫm nước mắt.

Chặng đường đi kiểm tra sức khoẻ

  1. Tháng 4/2020 – Giãn cách xã hội

Covid-19 càn quét đến nước Úc. Trường tôi đóng cửa thực hiện giãn cách xã hội, sinh viên học trực tuyến. Làm việc tại nhà, hạn chế tiếp xúc, những khó khăn ban đầu trong quá trình học tập cùng tâm trạng lo lắng cho gia đình ở Việt Nam khiến tôi thường xuyên căng thẳng và khó ngủ. Thật may, trước lúc trường đóng cửa, tôi đã kịp có một cuộc gặp với một giáo sư thỉnh giảng đến từ Mỹ. Giáo sư đã đưa ra một vài lời khuyên để tôi định hướng cho sự nghiệp và công việc sau này nên tôi thấy có động lực hơn cho công việc nghiên cứu của mình.

Giãn cách xã hội tại nhà

  1. Tháng 5/2020 – Xây móng

Tôi nhận ra mình hoàn hoàn là tờ giấy trắng trong lĩnh vực đang theo học. Tôi buộc phải học lại từ đầu tất cả những kiến thức nền của ngành, tình cảnh giống như Mai An Tiêm trên đảo hoang. Cảm giác thấy mình “dốt” là điều thật đáng sợ! Tôi vượt qua nỗi sợ hãi đó mỗi ngày bằng cách học và đón nhận kiến thức một cách kiên trì, nhẫn nại. Giáo sư hướng dẫn khá kiên nhẫn trong việc đào tạo lại từ đầu cho tôi. Nhờ vậy, tôi luôn thấy mình có bạn đồng hành và dẫn dắt trong đêm tối. Tôi tập yoga, chạy bộ và thiền để cải thiện sức khoẻ, an ủi bản thân và giúp dễ ngủ hơn. Về sau, tôi nhận ra rằng đây là giải pháp hữu hiệu giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn cả về tinh thần và thể chất.

Đường chạy bộ

  1. Tháng 6-7/2020 – Trở về

Nhận tin sức khoẻ của ba nguy kịch do tác dụng của thuốc điều trị ung thư, tôi đăng ký chuyến bay hồi hương về nước và bảo lưu việc học 02 tháng. Mỗi ngày trong khu cách ly tập trung là một ngày hồi hộp vì lo sợ bị nhiễm Covid-19 trên đường di chuyển. Thật may mắn khi tôi nhận được sự giúp đỡ của rất nhiều người để được trở về an toàn và được chăm lo chu đáo trong khu cách ly. Trong ảnh là tôi và các bạn cùng phòng trong khu cách lý tập trung tại Bình Dương.

Chuyến bay hồi hương

Chị em phòng A3-06 khu cách ly tập trung tại Ký túc xá công nhân Thị xã Bến Cát, Bình Dương

  1. Tháng 8/2020-9/2020 – Chui vào hang

Tôi tiếp tục tự nghiên cứu và giúp giáo sư hỗ trợ các bạn sinh viên trong lớp của cô. Mặc dù làm việc không lương (do tôi ở Việt Nam nên Trường cắt các hợp đồng trợ giảng), nhưng kinh nghiệm hỗ trợ các bạn sinh viên giúp tôi cải thiện nhiều khuyết điểm trong giảng dạy. Tháng 9/2020, tôi viết một bài review 90 trang gửi giáo sư nhưng bị gạt đi vì lệch hướng. Nhiều đề xuất nghiên cứu bị gạt đi vì chưa mới, chưa đúng. Bế tắc là từ thường đến với tôi khi nhận mail trả lời của giáo sư. Tuy vậy, giáo sư cũng nói rằng: sau những lần chui vào hang, dù chưa gặt hái được kết quả gì, em cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi cho bản thân thất vọng một chút, rồi lại giở giở lật lật để tìm hướng đi mới. Kinh nghiệm xương máu rút ra là: không ai vực được bản thân dậy ngoài chính mình, sự tự tin bị vùi xuống đáy thì chỉ có bản thân mình, bằng hành động, mới vớt nó lên được, phơi khô, cho nó hấp thụ nắng gió để long lanh trở lại.

cua_so

Nhìn ra cửa sổ là thú vui những ngày tôi “chui vào hang”

  1. Tháng 10-12/2020 – Đi tìm hướng đi và một chút ánh sáng

Giáo sư buộc tôi chọn cách khác để xác định đề tài nghiên cứu. Giải pháp này hiệu quả hơn nên hai cô trò dần tìm được hướng đi. Một vài cuộc gặp gỡ và phỏng vấn thực tế khiến tôi thấy tự tin trong lựa chọn đề tài. Tôi tự học thêm các kiến thức nâng cao về mô hình và phương pháp phân tích dữ liệu, đồng thời đọc một lượng lớn sách nghiên cứu cũng như sách tâm lý học. Dần dần, hướng nghiên cứu rõ ràng hơn, tôi cũng xin được một khoản kinh phí từ quỹ nghiên cứu của Trường để hỗ trợ khảo sát trong năm 2021.

Ba tôi vượt qua thời điểm nguy kịch. Ông khoẻ lại nhờ bơm thức ăn qua ống thông dạ dày nhưng thời gian gần đây có lúc khoẻ, yếu thất thường. Liều thuốc giảm đau đã tăng dần, dẫu vậy tinh thần ông tốt hơn trước. Ông cũng tập thiền và yoga theo tôi. Ngày cuối cùng của năm 2020, ông từ bệnh viện về nhà, ăn một bữa cơm ngon lành và khoẻ khoắn với gia đình.

Tôi tranh thủ đọc sách những ngày ở bệnh viện chăm ba

Nhìn lại…

Năm 2020 khiến tôi hiểu hơn về những yếu đuối và mạnh mẽ của một phụ nữ độc thân ở tuổi 30. Làm lại từ con số 0 ở tuổi 30 thật sự không dễ dàng. So với những bạn trẻ tuổi 20, tôi đã không còn đủ khoẻ để nhanh chóng vượt qua những cú sốc tinh thần; không còn đủ thanh xuân để dám đặt cược tình cảm vào một người nào đó dù vẫn đang khao khát một bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình; không còn nhiều thời gian để ở bên người thân đang tranh đấu với tử thần; không còn nhiều cơ hội để có thể làm lại từ đầu nếu tôi thất bại.

Thế nhưng, đổi lại, tôi thấy mình bản lĩnh và mạnh mẽ hơn sau thử thách. Sau này tôi có thể kể cho con mình nghe rằng năm 2020 tôi đã dũng cảm làm lại từ đầu vì điều mình đam mê. Nghiên cứu về hành vi tổ chức và học thêm tâm lý học khiến đầu óc tôi được mở mang và thấu cảm hơn. Tôi hiểu hơn về bản thân mình, về hành vi và tâm lý con người. Tôi biết được mình muốn gì, vì sao mình muốn điều đó và làm thế nào để đạt được điều mình muốn. Tôi biết nâng niu những điều nhỏ bé trong cuộc sống và tận hưởng từng khoảnh khắc của hiện tại. Tôi hiểu hơn giá trị của lòng biết ơn, lòng vị tha và lòng trắc ẩn. Tôi thấy vui khi những điều mình chia sẻ và tư vấn có ích cho sự phát triển của nhiều người, dù có những người tôi chưa bao giờ quen biết. Mạo hiểm, ngược dòng quay về Việt Nam giữa những ngăn cách của Covid-19 mang đến cho tôi cơ hội được ở bên cạnh ba tôi lúc ông ốm yếu. Tôi cũng nhân cơ hội này thu thập dữ liệu nghiên cứu ở Việt Nam. Tôi thấy mình may mắn và hạnh phúc vì trong lúc gian nan nhất luôn có những người thân yêu, bạn bè, đồng nghiệp cũ, giáo sư hướng dẫn và cả những người không quen biết luôn động viên, chia sẻ, giúp đỡ, thắp lửa tinh thần cho tôi.

Năm 2020 mới chỉ bắt đầu cho chặng đường còn nhiều gian nan phía trước. Tôi mở lòng mình bằng một trái tim háo hức, tâm trí rộng mở và một nụ cười rạng rỡ để bước tiếp, trên sức bật của năm 2020.

Linh_tuoi_32

31/12/2020

By Linh Bùi

 

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply