10
223

Lời chào

Hôm nọ do cơ quan có việc gấp nên tôi về muộn, người mệt nhoài sau ngày dài căng thẳng dán mắt vào máy tính. 10 giờ đêm, căn chung cư 7 tầng im ắng với những ô cửa sáng tối đan xen. Bước qua cánh cửa kéo vào hành lang, tôi xách đôi giày cao gót lủng lẳng trên tay và khẽ khàng đi chân trần. Chẳng ai muốn đến kỳ họp tổ dân phố tiếp theo lại nghe phàn nàn về tiếng ồn ào làm thức giấc các gia đình ở tầng 1. Cánh cửa thang máy “chưa già đã cũ” chậm rãi mở ra, theo sau lưng tôi là cậu bé con anh Quý ở tầng 7. Một nụ cười thật tươi nở trên khuôn mặt lấm tấm tàn nhang tuổi mười sáu: “Con chào cô”.

Tôi sống trong một khu chung cư xã hội của thành phố. Phần đông cư dân là công chức, viên chức, nhà báo, bác sĩ, công an,… làm việc trong các cơ quan nhà nước. Ngoài ra, một vài hộ có hoàn cảnh khó khăn hoặc bố trí sau tái định cư được xếp ở tầng 7 khu nhà. Vợ chồng anh Quý tầng 7 làm nghề bán cá, thường thì vợ chồng phải dậy từ 2-3 giờ sáng để ra chợ lấy hàng. Xe chở hàng, quần áo đi làm và đôi ủng cao su của vợ chồng anh luôn đượm mùi cá, gợi nhắc những hối hả, xô bồ, lời qua tiếng lại ở chợ cá mỗi ngày. Nếu so sánh về trình độ học vấn, tôi và nhiều cô chú, anh chị làm việc đang sống tại chung cư này cách vợ chồng anh khá xa. Thế nhưng, gia đình anh lại khiến tôi kính nể bởi cách sống của một hộ dân lịch sự.

xe may cho ca

Cơ nghiệp của gia đình anh Quý

 

Trong khi nhiều người thường tiện tay để xe dọc đường đi của nhà xe, không quan tâm bác bảo vệ phải vất vả xếp lại để đủ chỗ cho tất cả mọi người, thì vợ chồng anh luôn kiên nhẫn, cẩn thận dắt xe vào tận sâu bên trong để khoảng trống bên ngoài cho các xe về sau. Các cuộc họp tổ dân phố luôn thiếu đến hơn nửa đại diện số hộ gia đình thì gia đình anh luôn có người đến họp. Tôi đã nhiều lần thấy anh hoặc chị dự họp với quần áo tươm tất, chào hỏi và phát biểu lịch sự như đến làm việc tại cơ quan chính quyền. Các buổi dọn dẹp vệ sinh chung luôn có lời phàn nàn vì ít hộ dân tự giác có mặt thì gia đình anh luôn có người đại diện, đôi hôm cả gia đình vợ chồng con cái cùng tham gia rất nhiệt tình. Và tôi quý nhất ở gia đình anh là lời chào. Vợ chồng anh và hai cậu bé con luôn dành cho tôi lời chào thân thiện và vui vẻ, thậm chí lần nào các con anh cũng vòng tay chào tôi rất lễ độ.

“Con đi đâu về muộn vậy?” – Tôi cười lại với cậu bé.

“Dạ, con đi làm thêm, vừa xong ca làm ở quán cà phê” – Cậu bé liến thoắng trả lời.

“Con đi làm thêm vào mùa hè thôi chứ? Vào năm học vẫn làm à?” – Tôi có phần băn khoăn.

“Dạ con chỉ làm thêm vào mùa hè thôi. Con lớn rồi phải giúp ba mẹ. Vào năm học thì tập trung học không đi làm thêm nữa ạ” – Cái núm đồng tiền bé tí lại nhoẻn lên với thanh âm khàn khàn tuổi vỡ giọng.

Thang máy “tính tang” đến tầng 6, “Con chúc cô ngủ ngon”.

Tôi đưa chân vào dãy hành lang im lìm thấy người thật nhẹ nhõm. Thật cảm ơn lời chào ấm áp! Tự nghĩ dù là ai, làm nghề gì, đóng góp đến mức nào cho xã hội thì điều cần thiết vẫn là những hành vi, thái độ, cử xử hàng ngày với những người gần gũi xung quanh. Tôi lại tự lầm bầm… từ ngày mai nhớ chào mọi người nhiều hơn nhé, từ tháng sau tham gia dọn vệ sinh nhiều hơn nhé, từ lần sau…. Làm một cư dân lịch sự cũng chẳng đến nỗi khó ấy nhỉ./.

By Linh Bùi

Thàng 8/2019.

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply