5
66

Món ngon của ký ức yêu thương

Linh_va_ba_ma

1.

Những năm 90, ba tôi vào Sài Gòn phụ bác Hai chuyện làm ăn. Má và ba chị em tôi ở nhà cơm rau nuôi nhau. Một trong những món ăn tủ của bốn má con là mắm cá cơm. Cá cơm được má ướp muối, ủ trong hủ mấy tháng cho đến khi cá săn lại thì mang ra ăn. Má cũng thường rán mỡ lợn, cho vào cái bát to để đông lại ăn dần. Mỗi lần kho mắm cá, má cho một ít mỡ vào nồi, đợi mỡ nóng lên thì thêm vài củ nén đập dập. Nén nóng, dậy mùi và ươm vàng là lúc má đổ xèo chén mắm vào nồi. Đợi mắm sôi lên thì dụi bếp, dọn lên mâm. Bữa trưa và tối có thể thêm đĩa rau nhưng bữa sáng thì chỉ có mắm cá rưới lên cơm. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ vị ngầy ngậy, thơm lừng của mắm cá, mỡ lợn và cơm nóng.

Nhưng trẻ con thì ăn mắm mãi cũng thấy ngán, tôi nhớ có lần mình “tuyệt thực”, không chịu ăn sáng. Ký ức hơn 20 năm còn lại mang máng trong tôi là tiếng tôi khóc, tiếng má tôi mắng, chén bát, mâm đũa vất vưởng, và mùi mắm cá cơm. Đứa trẻ chưa lên mười chỉ biết nó không muốn ăn mắm nhưng giờ thì tôi hiểu rằng đằng sau tiếng la mắng của má là nước mắt lặng vào trong khi phải một mình lo cho ba đứa con miếng ăn qua ngày. Có lẽ vì món mắm cá do má làm ngon thật, mà cũng có lẽ vì một mảnh ký ức hối hận như vậy mà tôi vẫn luôn xếp mắm cá vào danh mục món ăn ngon không thể nào quên.

2.

Trong những năm 2015-2017, tôi học Thạc sĩ ở Nhật theo chương trình do Chính phủ Nhật tài trợ . Khoảng giữa năm 2016, tôi được JICE, đơn vị quản lý học bổng, đưa đi nghiên cứu học tập ở tỉnh Kobe. Mấy anh chị em Việt Nam và Mông Cổ rủ nhau đi ăn tối món thịt bò Kobe trứ danh. Tôi và anh bạn người Việt bạo dạn gọi món thịt bò Kobe loại 1, nghĩ bụng chắc chẳng bao giờ quay lại đây ăn món thịt bò nổi tiếng thế giới nên cứ chi mạnh tay một chút. Hai bạn người Mông Cổ e dè hơn, chỉ gọi loại thịt bò thường.

Thật ra, ăn thịt bò Kobe không chỉ là chuyện ăn mà còn là hưởng cái không khí ẩm thực của một nhà hàng ở ngay xứ Kobe. Mắt bạn được trực tiếp nhìn bác đầu bếp lão luyện biến hóa món thịt bò. Mũi được ngửi mùi thơm lừng của tỏi, thịt bò và dầu ăn. Tai được nghe tiếng người Nhật nói chuyện xì xào và tiếng cụng ly vui vẻ. Không khí sang trọng của nhà hàng khiến những thực khách sinh viên vốn thường ngày chỉ ăn thịt gà đông lạnh và bắp cải thấy như được nâng tầm thưởng thức.

Tôi khá hồi hộp khi đưa miếng thịt bò đầu tiên vào miệng. Có lẽ bởi tâm lý kỳ vọng vì từ trước đến giờ chỉ biết thịt bò Kobe là loại ngon nhất thế giới. Thịt bò mềm, ngọt và thơm, cắn tới đâu thấy mềm lưỡi tới đó. Nhưng mà…. có gì đó chưa thỏa mãn…vì vị ngon trong tưởng tượng của tôi là phải khiến tôi phải thốt lên sửng sốt. Tôi không định hình được vị ngon đó là gì, nhưng tôi đã mong rằng nó phải ngon hơn thế. Tôi nghĩ bụng chắc cái lưỡi của mình vốn lớn lên từ món mắm cá nên không biết thưởng thức như các chuyên gia ẩm thực. Thôi thì cứ nhớ rằng nó mềm, thơm và ngọt.

Nhìn sang các bạn Mông Cổ với món thịt bò thường, tôi gắp mời mỗi bạn một viên trong đĩa của mình với mong muốn các bạn cũng được trải nghiệm trọn vẹn cảm giác khi ở Kobe như tôi. Một cô bạn cảm ơn và mời lại tôi viên thịt của bạn. Vì phép lịch sự tôi ăn miếng thịt của bạn trước rồi trở lại với món bò Kobe của mình. Sau khi ăn miếng bò dai bình thường, lưỡi tôi bắt đầu hiểu ra vị ngon khác thường của món thịt bò Kobe. Trở lại vị ngọt và mềm của miếng bò thượng hạng, vị giác của tôi đột nhiên vỡ òa thốt lên “à, hóa ra là ngon như vậy”.

Không có món thịt bò thường, có lẽ tôi đã không cảm nhận được trọn vẹn vị ngon của món bò Kobe. Đến bây giờ tôi vẫn thầm cảm ơn cô bạn Mông Cổ vì điều tuyệt vời mà cô ấy đã giúp tôi trải nghiệm được. Ngay lúc đó, tôi cũng đã nghĩ: ước gì mình đưa được ba má mình đến đây, ăn thử món thịt bò thường và món thịt bò Kobe giống như mình, để biết thịt bò Kobe ngon như thế nào.

3.

Hai tháng sau khi tôi sang Úc học tiến sĩ thì ba tôi bị ốm và phải điều trị ở bệnh viện dài ngày. Đợt truyền hóa chất đầu tiên làm ba tôi suy kiệt, không thể ăn được. Mỗi bữa cơm ở Úc, tôi như cảm nhận được vị đắng ở đầu lưỡi mà ba tôi đang chịu đựng trong mỗi bữa cháo loãng. Giữa đợt điều trị đó, ba về nhà và được má chăm sóc để hồi phục cho đợt điều trị tiếp theo. Ba đã cố gắng ăn nhiều và ăn những món ba thích trong thời gian đó.

Hôm đó má và em gái tôi làm món bánh xèo. Tôi thấy cả nhà qua camera điện thoại, má và em tôi đang vui vẻ tráng bánh trong bếp. Ba thì ngồi chồm hổm trên chiếu, tay cầm miếng bánh xèo cắn dở với rau giá ngồn ngộn, miệng ông nhồm nhoàm một miếng rất to trong miệng. Với đôi mắt tươi rói, ông hớn hở nói với tôi “Ba đang ăn bánh xèo, ngon lắm, rất ngon”. Tôi đã lặng người. Trong suốt ba mươi mấy năm cuộc đời, tôi chưa thấy ai ăn ngon như thế và cũng chưa thấy món nào ngon như món bánh xèo hôm đó ba tôi ăn, kể cả món thịt bò Kobe năm xưa.

Mấy hôm nay ba tôi không thể ăn bằng miệng vì ông không nuốt được. Bác sĩ nối ống để bơm cháo nhuyễn vào dạ dày. Người má mà tôi đã hờn dỗi vì món mắm cá năm xưa đã mấy tháng nay túc trực bên ba tôi, mắt héo hon vì thiếu ngủ và kiệt sức. Má cố ăn thật nhiều để đủ khỏe chăm ba tôi dù đã rất ngán cơm bệnh viện. Hai người mà tôi từng mơ ước được đưa đến thưởng thức món bò Kobe thượng hạng ở nước Nhật phồn hoa, giờ dù ăn yến sào thượng hạng cũng chỉ thấy vị đắng ngắt của tuổi già và bệnh tật.

Mấy hôm nay ba mệt nhưng thần thái đã tốt hơn. Ông đau ốm nhưng vẫn luôn hỏi con gái có khỏe không qua màn hình điện thoại. Gia đình tôi lại quay về với chuyện những đứa trẻ đang tập bò, tập chơi; lấy yêu thương để đón nhận những đắng cay, đau đớn, khổ hạnh mà quy luật cuộc đời đem đến cho chúng tôi.

Tôi cảm ơn ba má tôi biết bao vì đã ghi lại trong ký ức tôi món mắm cá, thịt bò Kobe và bánh xèo ngon đến thế. Còn bạn thì sao, món ăn ngon nhất mà bạn từng thưởng thức là gì? Trong vị ngon đó, có ký ức với những người mà bạn yêu thương?

Linh Bùi

Tháng 5/2020

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply