5
42

Những khung hình yêu thương

Anh_gia_dinh

Một tháng tham gia chương trình định hướng du học ở Tokyo mang đến cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc. Những ngày đầu tôi như chú chim mới lớn được sổ lồng, tha hồ tận hưởng và trải nghiệm vùng đất mới. Đó là những món ăn tinh tế, những nét văn hóa khác lạ, những điểm đến với nhiều điều kỳ thú. Mỗi ngày của tôi được ghi lại bởi hàng trăm bức hình rạng rỡ giữa thế giới muôn màu vừa hiện đại vừa truyền thống của đất nước mặt trời mọc.

Thế nhưng, tuần trăng mật không ở lại lâu. Những ngày của tuần thứ ba và thứ tư đến dài hơn khi tôi bắt đầu thấy nhớ nhịp sống Việt Nam. Món Nhật mãi rồi cũng nhạt miệng, cả trong giấc ngủ tôi cũng nhớ mùi cá kho mằn mặn của má. Giường khách sạn đã ở mấy tuần rồi vẫn thấy lạ lưng, chỉ mong được nằm nghe tiếng mưa rả rích trên chiếc giường gỗ ở nhà. Tôi thèm cái ôm ấm áp của những người yêu thương, thèm một bữa cơm rôm rả sum vầy. Nỗi nhớ không rõ hình hài nhưng khiến tôi thấy cô đơn hơn trong những ngày Tokyo âm u vì bão.

Một tháng qua đi, tôi được đưa về trường cách Tokyo 300km để nhập học và chính thức bắt đầu cuộc sống sinh viên. Có chút háo hức nhưng chuyến đi dài và những ngày ăn uống thất thường ở Tokyo làm tôi kiệt sức. Tôi ngồi bệt giữa căn phòng ký túc xá với ba chiếc vali vây quanh, nghĩ về chặng đường hai năm tới. Thật vô định và mơ hồ…

Tôi ể oải thò tay lấy tập tài liệu về trường mà cả tháng trời mãi vi vu chưa mở ra xem. Một bức ảnh kẹp bên trong bị rơi xuống sàn. Tôi tò mò cuối xuống nhặt và lật lại bức hình…

Đó là ảnh gia đình tôi!

Năm thành viên với nụ cười rạng rỡ ở đám cưới của một người anh họ. Sắc đỏ bật lên niềm vui. Ánh mắt tin yêu ngập tràn hạnh phúc.

Nước mắt tôi trào ra. Tôi thấy mình như cô bé ấm ức muốn méc ba má vì bị bắt nạt ở tuổi lên hai. Thấy mình như được về nhà, vỡ òa trong vòng tay của má. Bức hình mở chiếc then cài cho những nhớ nhung, nghẹn ngào suốt thời gian xa nhà được tuôn ra.

Em gái tôi đã lén để bức hình trong vali mà tôi không biết. Hơn cả bao nhiêu hành lý, bức hình đã mang cả nguồn sức mạnh để hôm đó giúp tôi được mở toang cánh cửa cảm xúc. Nó làm nỗi buồn của tôi dâng lên tột đỉnh, nhưng ngay sau đó vỡ òa và vơi đi một cách kỳ lạ. Sau 30 phút thút thít rồi tĩnh lặng, lòng tôi nhẹ nhàng hơn. Tôi như được nạp năng lượng để sau đó đứng dậy, bắt đầu sắp xếp cho cuộc sống mới nơi đất khách quê người.

Tôi đã nâng niu bức hình ấy suốt hai năm ở Nhật. Đó là một vị trí dễ nhìn trên bàn học để mỗi khi mở cửa về phòng hay mỗi sáng thức dậy tôi lại thấy nụ cười của những người thân yêu. Và lại được nạp năng lượng, bước tiếp.

Sau này tôi bắt đầu thích xem những bức ảnh gia đình. Đó không chỉ là ảnh gia đình tôi mà còn của những gia đình khác mà tôi đến chơi nhà. Tôi lây niềm tin yêu và sức trẻ từ ánh mắt hạnh phúc của những đôi tình nhân trong bức hình cưới của họ. Tôi thấy trên những bức ảnh treo tường quá trình lớn lên của những đứa trẻ, thấy niềm vui của những người cha người mẹ khi con cái trưởng thành, thấy cảnh sum vầy của những gia đình nhiều thế hệ. Mỗi ngôi nhà có linh hồn của nó, tôi cảm được linh hồn đó qua những khoảnh khắc yêu thương được chụp lại trong các khung hình.

Gia đình tôi vẫn duy trì thói quen chụp ảnh gia đình và treo trong nhà. Bạn cứ thử dành một chiều cuối tuần chọn những bức ảnh người thân yêu, gửi in, hồi hộp chờ ngày mang hình về nhà, đóng khung và cùng treo lên. Tin tôi đi, bạn sẽ thấy một niềm phấn khởi kỳ lạ khi làm điều nho nhỏ ấy. Nụ cười không bao giờ tắt từ những khung hình cũng sẽ làm hồng thêm không khí gia đình, như một kiểu phong thủy hạnh phúc.

Và nhớ nhé, đừng quên mang theo bức hình của những người yêu thương trong hành lý của mỗi chuyến đi xa. Để trong những ngày tâm trạng màu xám, bạn sẽ lại được “sạc pin” từ những khung hình./.

By Linh Bùi

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply