3
86

Ra đi có nuối tiếc?

Hôm qua là ngày làm việc cuối cùng của tôi ở Sở Nội vụ thành phố Đà Nẵng. Hai ngày nữa tôi sẽ bay sang Úc bắt đầu hành trình mới của một nghiên cứu sinh. Và sau đó là một nghề nghiệp mới, một cuộc đời mới.

Thôi việc ở tuổi 31. Làm lại từ đầu từ con số 0. Tôi đã thú nhận với một người bạn rằng tôi nuối tiếc.

Tôi có gì trong tay trước khi ký vào đơn thôi việc ở tuổi 31: Một công việc ổn định tại một cơ quan hành chính của thành phố Đà Nẵng; một căn hộ chung cư được thành phố cho thuê với giá ưu đãi; tấm bằng thạc sĩ loại xuất sắc tại một trường đại học Nhật Bản; gia đình với ba mẹ, chị em gái, các cháu yêu thương, sum vầy.

Lựa chọn thôi việc để học tiến sĩ chính là mất việc, trả nhà, xa gia đình, bôn ba nơi xứ người với một hành trình học tập và nghiên cứu đầy khó khăn, thử thách. Tôi đã gom một vài cụm từ mà những người phản đối đã nói với tôi: mạo hiểm, khùng, đang rất tốt vậy mà, bao nhiêu người muốn còn không được, con gái không cần học nhiều như vậy, sống ở nước ngoài cực lắm… Sự thật là chính tôi cũng đã nhiều đêm rơi nước mắt, trăn trở, giày vò trước khi đi đến quyết định thay đổi cuộc đời mình.

Tôi thừa nhận rằng mình có phần mạo hiểm khi nhả viên ngọc ổn định để lựa chọn con đường thử thách. Thế nhưng, tôi có nhiều lý do thôi thúc để đánh đổi.

Tôi thích nghiên cứu và phát hiện mình có năng lực làm nghiên cứu. Trong giai đoạn học thạc sĩ ở Nhật Bản, tôi đã thấy bản thân đạt đến những điểm tri thức và kỹ năng mà trước đó chưa bao giờ nghĩ đến. Tư duy tôi thay đổi. Tôi nhìn cuộc sống rộng mở, đa chiều và sâu sắc hơn. Tôi đã khám phá bản thân ở một tầng cao mới nhờ học tập. Tôi muốn được trải nghiệm hưng phấn tri thức đó nhiều hơn, khai phá đến tận cùng để phát triển bản thân bằng năng lực đó.

Tôi rất yêu công việc ở Sở Nội vụ thành phố Đà Nẵng, nơi tôi có những đóng góp và tác động trực tiếp đến chính sách để đóng góp cho sự phát triển của thành phố Đà Nẵng. Đây cũng chính là mảnh đất nuôi tôi trưởng thành suốt chặng đường 20-30 tuổi chập chững bước vào nghề.

Thế nhưng, có những vấn đề chính sách ở tầm vĩ mô mà một công chức tham mưu và thực thi chính sách ở địa phương không thể làm đươc. Vẫn còn những khoảng trống về chuyên môn cần phải nghiên cứu, để lấy khoa học làm nền tảng đề xuất chính sách. Tôi tự thấy mình phải xắn tay đóng góp ở một khía cách khác để đồng hành cùng đồng nghiệp. Tôi chọn con đường nghiên cứu, giảng dạy và xa hơn là tư vấn chính sách. Tôi vẫn có thể đóng góp cho đất nước bằng nhiều cách khác, không chỉ bằng cách là một công chức trong nền công vụ.

Cũng có những điều riêng tư là chất xúc tác cho quyết định ra đi. Một trong những lý do cháy bỏng nhất chính là mong muốn được trải nghiệm nhiều hơn nữa. Tôi mong sao mình được đến với nhiều vùng đất mới, gặp gỡ nhiều con người mới, sống sâu hơn với những trải nghiệm và viết thêm nhiều trang sách cho cuộc đời.

Dẫu vậy, dù đã rõ ràng trong quyết định ra đi, lòng tôi vẫn nặng trĩu nuối tiếc. Tôi nuối tiếc hai điều: với TA và với NGƯỜI.

Với TA

Hôm dọn bàn làm việc chuyển về nhà, tôi lục ra một tập giấy khen và các tài liệu là sản phẩm công việc suốt 9 năm công tác. Tôi thực sự xúc động khi nhìn lại nỗ lực của mình và đồng nghiệp.

Tôi nhớ lại những ngày trăn trở với các đề án, những lần tham gia góp ý các chính sách lớn của thành phố, giải quyết chế độ chính sách cho cán bộ. Tôi thường nghĩ công việc của người quản lý nhân sự và tổ chức giống như bàn tay vị thần làm thay đổi số phận con người. Một quyết định sáp nhập tổ chức có thể tác động đến công việc của hàng trăm người, gia đình của họ, hạnh phúc và niềm vui của cuộc đời họ. Một quyết định thu hồi biên chế có thể làm thay đổi nghề nghiệp, số phận của những người nghỉ việc. Một góp ý có thể làm thay đổi hướng chính sách, kéo theo công việc của cả một bộ máy và hàng nghìn người chịu tác động của chính sách khi được ban hành.

Tôi đã làm việc thận trọng, trách nhiệm và tâm huyết để có thể đưa đến những lựa chọn mang lại lợi ích lâu dài và tốt nhất có thể, trong nhiều trường hợp là mang lại tác động thấp nhất có thể. Và tôi đã thấy những thay đổi tích cực, được cơ quan ghi nhận về những nỗ lực của mình.

san_pham_cuoi_cung

Tôi trao sản phẩm công việc cuối cùng cho đồng nghiệp tại Sở Nội vụ

Tôi nuối tiếc công sức và sự ghi nhận của tổ chức dành cho mình suốt 9 năm qua. Với những thành quả đó, nếu tôi tiếp tục bước trên con đường là một người phục vụ trong nền công vụ thì có lẽ sẽ có nhiều hướng phát triển và đóng góp nhiều hơn nữa. Tiếc rằng, tôi đã bước sang ngã rẽ khác.

Thế nhưng, đó là sự nuối tiếc có giá trị đối với một người trẻ như tôi. Chỉ khi thật sự hết mình và tâm huyết thì chúng ta mới nuối tiếc khi ra đi. Tôi đã có một tuổi hai mươi ý nghĩa với nhiều cố gắng.

Với NGƯỜI

Tôi thấy may mắn và tự hào khi được làm việc ở một nơi có nhiều đồng nghiệp giỏi, thân thương, gắn kết như Sở Nội vụ thành phố Đà Nẵng. Tôi đã viết trong đơn thôi việc rằng: tôi biết ơn thành phố, biết ơn đồng nghiệp và các thế hệ lãnh đạo vì đã dìu dắt, dạy bảo, tạo điều kiện cho tôi phát triển và trưởng thành. Tôi cũng hiểu rằng tuổi trẻ không thể tránh khỏi những lúc bồng bột, vụng về, thiếu kinh nghiệm. Thật may mắn khi tôi được nhiều đồng nghiệp và thế hệ đi trước chỉ dạy với lòng khoan dung, kiên nhẫn. Tôi thật sự biết ơn điều đó.

Ai đó nói rằng may mắn chính là cơ duyên gặp gỡ. Công việc cũng đã mang đến cho tôi cơ hội được gặp gỡ nhiều bạn bè, đồng nghiệp, người anh, người chị đáng ngưỡng mộ ở các cơ quan, đơn vị. Trước khi ra đi, tôi đã đến nói lời chào từng người, chia sẻ những dự định, mong ước và quyết định của tôi. Đã có nhiều buổi cà phê, uống trà, bữa cơm với những người bạn, người anh, người chị, người chú thân quý và đáng kính.

Và hơn hết, xa gia đình và người thân – những người đã dành cho tôi tình yêu thương vô điều kiện – là điều đau đáu nhất.

Tôi nhận ra rằng mình đã thực sự được trải nghiệm nhiều yêu thương và ủng hộ. Tôi nuối tiếc những yêu thương mà mọi người dành cho mình, nuối tiếc những mối thâm tình là quả ngọt được bồi đắp trong nhiều năm qua. Thế nhưng, tôi hiểu rằng những vốn quý tình người đó không mất đi. Đó sẽ là tài sản quý giá trong hành trang của chặng đường tiếp theo, để tôi biết vun đắp cho những mối quan hệ trong tương lai. Hay đơn giản là ở một khúc quanh nào đó của cuộc đời, khi tôi té ngã thì có thể nghĩ về nơi có nhiều yêu thương, có thêm lời động viên để đứng lên bước tiếp.

Tôi ra đi có nhiều nuối tiếc với TA và NGƯỜI. Tôi tự nhủ lòng, phải sống sao để sau những lần ra đi là nuối tiếc, không phải hối tiếc. Đừng để bản thân hối tiếc vì đã chưa tận tậm, chưa làm hết sức, chưa sống hết mình, chưa trọn vẹn yêu thương.

By Linh Bùi

Ngày 31/01/2020

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply