6
138

Tiếng hát ru giữa đêm Canberra

Sang Canberra, tôi thuê phòng của một cặp vợ chồng người Việt. Chủ nhà thuê căn hộ của một người Úc và chia phòng cho thuê lại. Anh chị có cậu con trai kháu khỉnh vừa tròn 1 tuổi. Ngoài tôi ra còn có 04 bạn Việt Nam khác thuê phòng. Tôi đang ở tạm phòng khách khoảng 2 tuần, khi một bạn khác chuyển về Melbourne thì có phòng để tôi chuyển vào. Chân ướt chân ráo sang Canberra, vào thời điểm nhập học của hàng ngàn sinh viên đang ráo riết tìm nhà như tôi, thì có một chỗ như vậy cũng là tốt với tôi rồi.

Ngôi nhà này đã 50 tuổi, gọi cổ thì hơi sang, đúng hơn là cũ. Phòng khách trải thảm, có nguyên dãy cửa kính nhìn ra ngoài trời. Một bộ sofa màu nâu, cũ kỹ, sờn da, chiếm trọn căn phòng. Đây vốn là chỗ chơi của cậu bé con nên có rất nhiều đồ chơi. Đồ gia dụng, máy in, ti vi, loa, bàn tiếp khách được sắp xếp thuận tiện cho gia chủ. Một cái giá gỗ màu trắng được xếp trang trọng ở góc phòng. Trên giá là một bức tượng thần tài, ngọn nến sáp, một ít bánh kẹo, tấm thiệp chúc tết Canh Tý 2020, phía trên treo hình đức Phật hiện thân trên lá bồ đề. Căn phòng khách chẳng thiếu thứ gì nhưng hơi chắp vá, gợi cảm giác tạm bợ của một ngôi nhà ở thuê.

Chỗ dành riêng cho tôi là một tấm nệm lò xo 1m2 ở góc phòng khách, khuất sau bộ sofa, kế bên một chiếc máy điều hòa màu nâu có lẽ bằng tuổi ngôi nhà. Đầu giường hướng vào tường phía cửa sổ.

Úc đi trước Việt Nam 4 giờ về phía đông nên tình trạng lệch múi giờ khá trầm trọng với tôi. Giờ ăn tối ở Việt Nam thì tôi phải đi ngủ ở Úc. Mùa hè Canberra có ban đêm sáng như ban ngày. 8 giờ tối trời còn tỏ mặt người.

Đêm đầu tiên, tôi cố đi ngủ sớm lúc 9 giờ để điều hòa cơ thể. Tôi kéo tấm rèm để căn phòng chìm vào bóng tối. Do quá mệt sau 24 giờ di chuyển từ Việt Nam sang Úc nên tôi thiếp đi. Thế nhưng đến 12 giờ đêm tôi tỉnh giấc và không thể ngủ lại được. Tôi quyết định lấy sách ra đọc, vẫn quyển Marc Levy đọc dang dở trên máy bay. Tôi ngủ lại lúc gần sáng. Sáng hôm đó, tôi dậy khá muộn, cơ thể ể oải, đầu lâng lâng mỏi mệt.

Đêm thứ hai, tôi vẫn bắt mình ngủ sớm. Đêm im ắng, thỉnh thoảng có tiếng con vật lạ lẫm nào đó éc éc như tiếng lợn con. Tôi nghĩ đến cảnh một con chuột to đùng đang hoảng hồn, réo rắt, giãy giụa trong miệng con trăn khổng lồ, điều tôi vẫn hay thấy trên mấy kênh truyền hình thực tế về động vật của Úc.

Thời tiết Canberra khá khắc nghiệt, thay đổi rất thất thường, nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch đến hơn 10 độ. Đêm nay trời lạnh đột ngột còn khoảng 11 độ, giữa mùa hè. Tôi cứ trở mình đều đều 5 phút một lần vẫn không ngủ được. Tôi loay hoay quay đầu giường. Nằm đầu này lại thấy những khe ánh trăng nhờ nhờ lọt qua tấm rèm.

Tôi lại cố nhắm mắt và tưởng tượng mình đang nằm trên cái giường thân quen ở nhà. Ru ngủ lý trí không được, tôi cuộn mình, ôm hai đầu gối. Tự dưng nước mắt trào ra. Đến khi đầu tôi bắt đầu ong ong như búa bổ thì mắt đã cay xè.

Tôi lại trở mình. Bất chợt nghe tiếng đứa trẻ ọ ẹ khóc to ở phòng bên. Chị chủ nhà mới thiu thiu ngủ cất tiếng ru con…

“Con cò, cò bay lả

Lả lả bay la

Bay từ, là từ cửa phủ

Bay ra, là ra cánh đồng

Tình tính tang, là tang tính tình

Ơi nàng rằng

Là ơi nàng ơi

Nàng có biết

Biết hay chăng

Nàng có nhớ

Nhớ hay chăng…”

Hết Cò lả, chị lại dìu dặt “Bèo dạt, mây trôi, chốn xa xôi, anh ơi, em vẫn đợi,Bèo dạt,...”

Giọng ru ấm, rung rung ở cổ theo nhịp tay rung vỗ về đứa trẻ. Tiếng hát ru nhỏ dần, rồi lại to hơn khi đứa trẻ khóc to, rồi lại nhỏ dần. Có lúc chị không hát thành lời mà chỉ ngân nhịp điệu, thanh âm ấm cúng, mềm mại. Từng dòng sóng âm trôi nhẹ nhàng, len lỏi trong từng ngóc ngách căn phòng, phủ lên tấm chăn của tôi, vỗ về.

Đầu tôi dịu lại, cơ thể giãn ra, mắt díp dần.

Tôi mơ màng thấy đàn cò bay phấp phơi. Rồi những búp bèo hoa dâu dập dềnh trên cánh đồng làng ngày bé. Tiếng mẹ tôi và em gái tôi hát ru cháu ở nhà. Có một liều thuốc mê nào đó trong tiềm thức thuở ấu thơ xông lên trên não tôi, đưa tôi vào giấc ngủ.

Đêm thứ ba, rồi đêm thứ tư, tôi chờ đến khi đứa trẻ chuẩn bị đi ngủ thì mình lên giường, nhắm mắt, chờ tiếng hát ru.

Giữa xứ người xì xào âm đuôi ngang phè phè nơi cổ họng, được nghe một giọng ru con bằng tiếng mẹ đẻ, ôi sao thổn thức, bồi hồi đến vậy.

By Bùi Linh

Tháng 02/2020

 

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply