6
52

Tự tình với ngôi nhà

Hoa_cai_chung_cu

Tôi sắp rời Việt Nam sang Úc học Tiến sĩ. Ngày 25 tháng Chạp, tôi chuyển toàn bộ đồ đạc trong căn hộ chung cư về quê. Cận tết, ai nấy đều tất bật, gói dịch vụ dọn nhà cũng hối hả cho kịp chuyển sang đơn hàng tiếp theo. Tôi theo xe về quê rồi quay ra Đà Nẵng. Khi trở lại căn hộ thì trời đã tối mịt.

Hành lang chung cư im lìm. Nhiều gia đình đã về quê ăn Tết. Tôi xoay chìa khóa, mở cảnh cửa. Mùi căn phòng trống làm tôi khựng lại. Tôi bật điện. Đưa mắt nhìn quanh, nước mắt trào ra.

Chỗ này trước là cái bàn bếp. Chỗ này có cái tủ lạnh. Chỗ này có bức tranh hoa hồng. Chỗ này là cái giường nơi tôi thư giãn, đọc sách mỗi tối. Cái tủ, cái bàn, giá sách,…những người bạn gắn bó với tôi mỗi ngày giờ không còn nữa. Mùi đồ đạc, mùi gỗ, mùi giấy sách ngày hôm qua thoảng về trong tâm trí tôi.

Trước mắt tôi còn lại là căn phòng trống. Giấy, bao nilông, chai lọ rải rác. Bụi đất và dấu chân người phủ khắp nhà.

Tôi đã làm gì ngôi nhà yêu quý của tôi thế này?

Tôi được thành phố cho thuê căn hộ với giá ưu đãi. Căn hộ hai phòng ngủ, rộng 62m2 nhưng giá thuê và dịch vụ thang máy chỉ vào khoảng 500 ngàn đồng. Đó là sự ưu đãi lớn dành cho công chức trẻ là học viên Đề án Phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao như tôi. Bảy năm không hẳn là dài nhưng đủ để cảm thấy ngôi nhà là người bạn.

Tôi yêu cảm giác bình yên nơi đây. Ngôi nhà đã chứng kiến những phút sum tụ của tôi với gia đình, bạn bè. Các em gái tôi từng sống, học tập, đi lấy chồng từ đây. Tuổi thanh xuân của tôi với bao nước mắt, nụ cười đã đi qua dưới mái nhà này. Ở khu chung cư, tôi đã chứng kiến những đứa trẻ lớn lên, những người đồng nghiệp thành đạt, tối lửa tắt đèn có hàng xóm sẻ chia.

Tôi chợt thấy áy náy vì đã bỏ rơi người bạn của mình. Tôi muốn chăm sóc cho người bạn lần cuối. Tôi lặng lẽ cầm chổi và bắt đầu quét. Mỗi nhát chổi là một câu tự tình. Tôi hồi tưởng lại từng ngày vui buồn dưới mái nhà trong từng cái đưa tay.

Cậu có nhớ những ngày đầu ba má ra sửa nhà, mang ra bao nhiêu đồ gỗ đóng mới, trang hoàng cho cậu?

Câụ có nhớ những ngày cô đơn và đau khổ, tớ cuộn mình, đóng cửa khóc một mình, chỉ có mỗi mình cậu ôm ấp, lắng nghe?

Cậu có nhớ những hôm bạn bè tớ về nhà chơi, ăn uống rôm rả, cười đùa thâu đêm suốt sáng?

Câu có nhớ tiếng cười giòn của những đứa trẻ hàng xóm sang chơi với cậu, thật ngộ nghĩnh, đáng yêu?

Cậu có nhớ những mùa gió bão chúng mình sợ hãi, lo âu cùng chống bão?

Những nhát chổi đưa chậm rãi theo dòng hồi tưởng. Lòng tôi dần thấy nhẹ nhàng hơn. Tôi lại sang hàng xóm xin nước và mượn chổi lau sàn cho ngôi nhà lần cuối.

Lại sạch đẹp, thơm tho rồi cậu nhé! Chỗ này gián hay lên nên tớ sẽ dán ghi chú nhắc nhở chủ cũ bịt lại cho cậu. Chỗ này bị nắng, sẽ nhanh hỏng tường nên tớ sẽ để lại tấm màn che cho cậu. Tớ sẽ đóng kín cửa để bụi đỡ vào…

Tôi biết ơn ngôi nhà đã che chở, bảo bọc tôi bao nhiêu năm. Nhưng hơn cả việc chăm sóc và tự tình với người bạn trước lúc chia tay, tôi thực sự có những phút giây nhìn lại cuộc sống của mình.

Giữa dòng đời vội vã, đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để nhìn lại bản thân, để nhìn nhận kỹ hơn về những lựa chọn của mình, những lỗi lầm, được mất, niềm tin, hy vọng. Và hơn hết, để thấy mình đã trưởng thành như thế nào, đã sống đủ tử tế với những người xung quanh và những điều giản dị quanh mình hay chưa, để những bước chân trên chặng đường tiếp theo tốt đẹp hơn.

Tôi đóng cửa, bóp ổ khóa mà lòng thanh thản. Đứng lặng hồi lâu trước cửa, tôi chỉ mong người chủ tiếp theo sẽ trân quý, chăm sóc, yêu thương ngôi nhà hơn tôi.

Ừ, khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn!

By Linh Bùi

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply